Cuộc đời là một dòng chảy không ngừng nghỉ, mang theo bao thăng trầm, biến động. Có những lúc sóng gió ập đến dữ dội, cuốn trôi đi bao dự định, niềm tin; cũng có những khi bình yên trải dài, tưởng chừng như vô tận. Giữa muôn vàn cung bậc cảm xúc ấy, có một trạng thái mà nhiều người khao khát đạt tới: sự bình thản đón nhận mọi thứ. Đây không phải là sự thờ ơ, lãnh đạm hay vô cảm, mà là một loại cảnh giới, một tầng sâu của nhận thức mà chỉ những người thực sự đã trải qua nhiều biến cố, nếm đủ vị đắng cay ngọt bùi trên cuộc đời mới có thể thực sự cảm nhận và đạt được.
Sự bình thản không tự nhiên mà có. Nó là kết quả của một quá trình tôi luyện và trưởng thành. Những người trẻ tuổi, với nhiệt huyết sục sôi và ít trải nghiệm, thường khó giữ được sự bình tĩnh trước những khó khăn, thử thách. Họ dễ bị cuốn vào vòng xoáy của cảm xúc: vui mừng tột độ khi thành công, thất vọng cùng cực khi thất bại. Cuộc đời như một con thuyền mới ra khơi, còn non kinh nghiệm, dễ dàng chao đảo trước phong ba.
Chỉ khi con thuyền ấy đã vượt qua bao bão tố, đã nếm trải những lúc tưởng chừng như sắp chìm đắm, người lái thuyền mới thực sự hiểu được giá trị của sự vững vàng. Mỗi vết sẹo, mỗi giọt nước mắt rơi xuống đều là một bài học đắt giá, mài giũa tâm hồn trở nên kiên cường hơn. Qua thời gian, khi đã nhìn thấy đủ loại người, trải nghiệm đủ loại tình huống, con người bắt đầu nhận ra rằng mọi sự trên đời đều có tính tương đối. Mọi thứ đều có thể thay đổi, và điều duy nhất ta có thể kiểm soát chính là thái độ của mình trước những thay đổi đó.
Sự từng trải mang đến một cái nhìn sâu sắc hơn về quy luật vô thường của vạn vật. Chúng ta học được cách buông bỏ những kỳ vọng không thực tế, chấp nhận những điều không thể thay đổi và tập trung vào những gì mình có thể làm. Khi đã nếm trải đủ thất bại để hiểu rằng chúng là một phần tất yếu của thành công, đủ mất mát để biết trân trọng những gì mình đang có, con người mới thực sự đạt được trạng thái bình thản. Đó là khi ta có thể mỉm cười trước nghịch cảnh, không phải vì ta không đau khổ, mà vì ta hiểu rằng nỗi đau đó sẽ qua đi, và ta sẽ mạnh mẽ hơn sau mỗi thử thách.
Bình thản đón nhận không có nghĩa là không hành động, không đấu tranh. Ngược lại, nó là nguồn sức mạnh nội tại giúp ta đối mặt với khó khăn một cách tỉnh táo và hiệu quả hơn. Khi tâm trí không bị xáo trộn bởi lo âu, sợ hãi hay tức giận, ta có thể đưa ra những quyết định sáng suốt hơn, nhìn nhận vấn đề một cách khách quan hơn. Nó giống như việc đứng trên đỉnh núi cao, nhìn xuống toàn cảnh: mọi thứ trở nên rõ ràng và nhỏ bé hơn, không còn quá đáng sợ hay choáng ngợp.
Tóm lại, bình thản đón nhận mọi thứ thực sự là một loại cảnh giới mà chỉ những tâm hồn từng trải mới có thể cảm nhận và đạt được. Đó là kết quả của một hành trình dài tôi luyện, học hỏi và trưởng thành qua những biến cố của cuộc đời. Khi đạt được cảnh giới này, con người không chỉ tìm thấy sự an nhiên cho chính mình mà còn trở thành ngọn hải đăng, soi sáng và truyền cảm hứng cho những người xung quanh trên hành trình tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn.
Back to top
Bình luận về bài viết này